Ma… Nhật Bản

Căn phòng trọ của chúng tôi nằm ở tầng hai của một khu chung cư cũ kĩ ít người qua lại! Đêm đến, là lúc không còn nghe thấy tiếng tàu xe, ít ánh điện và tĩnh mịch đến quái đản!

Thứ âm thanh duy nhất dạo gần đây tôi hay nghe thấy là tiếng khóc của một người đàn bà khoảng ngoài bốn mươi tuổi phát ra từ cái bệnh viện bỏ hoang cách chỗ tôi ở một khoảng đất trống!

Tiếng khóc vừa bi thảm vừa ai oán đến rợn người! Tôi kể với người nhà tôi và mấy người hàng xóm nghe, nhưng tất cả đều cười và bảo “chắc mày đi làm về mệt nên lại thần hồn át thần tính, chứ ở Nhật thì làm gì có ma!”

Tôi cũng ầm ừ cho qua chuyện, vì hồi còn ở Việt Nam, tôi cũng chỉ nghe người ta truyền nhau những câu chuyện về ma quỷ, oan hồn chưa siêu thoát thường hay lai vãng ở bệnh viện, chứ cũng chưa thấy tận mắt bao giờ!

Rồi mùa mưa Nhật Bản cũng đến! Những con mèo hoang bắt đầu tìm cho mình những chỗ trú ẩn để tránh ướt! Và cái bệnh viện bỏ hoang trở thành một nơi ẩn nấp lí tưởng

Chuyện tôi lo sợ cuối cùng cũng đến, đêm hôm đấy trời mưa lớn lắm! Anh chị tôi lại đi làm suốt đêm không về! Căn nhà nhỏ 20 mét vuông với bốn bức tường bỗng dưng trở nên rộng lớn và lạnh lẽo đến đáng sợ! Tiếng mưa rơi ngày một lớn, tiếng nước chảy róc rách trong nhà tắm từ cái vết nứt ống nước đã mấy hôm nay vẫn cứ thế chảy! Tôi linh cảm sắp có chuyện chẳng lành!

Rồi một cuộc điện thoại từ số lạ gọi đến, tôi nhấc máy lên và nói bằng tiếng Nhật! “Alo, ai đấy?”

Quái lạ, không có một câu trả lời từ đầu dây bên kia, tôi hỏi lại thêm ba bốn lần nữa nhưng cũng không nhận được câu trả lời!

Chỉ nghe thấy tiếng thở của một người đàn bà đang lê đôi chân trần cọ xát vào mặt đường nhựa! Tôi nghe rõ mồn một tiếng mười cái móng chân chà vào mặt đường tạo ra những âm thanh đau điếng, ma mị!

Tôi điếng người, mồm như bị cấm khẩu không thể nói nửa lời, chỉ kịp tắt máy, bật hết điện lên và chui vào một góc tường ngồi co ro chờ cho đến lúc hoàn hồn! Tiếng nước chảy trong nhà tắm bắt đầu nhỏ dần, nhỏ dần và dừng hẳn! Tiếng bước chân ngày một rõ hơn, rõ hơn tiến đến gần và dừng lại ngay trước cửa nhà! Chuông cửa kêu lên một tiếng duy nhất rồi tắt hẳn! Tôi lấy hết can đảm mở cửa ra, chẳng thấy một ai ngoài cái túi vải rách bốc mùi hôi thối nằm ngay ngắn trước cửa với dòng chữ bằng tiếng Nhật “Lần sau nhớ vứt rác đúng nơi quy định!”

Nguồn: Sưu tầm

Tags:
Hội chứng Hikikomori – bi kịch của xã hội Nhật Bản hiện đại

Hội chứng Hikikomori – bi kịch của xã hội Nhật Bản hiện đại

Số lượng ngày càng tăng những người sống xa lánh xã hội, hay Hikikomori trong tiếng Nhật – là một trong những vấn đề xã hội nghiêm trọng nhất mà đất nước Mặt trời mọc đang phải đối mặt.

Tin cùng chuyên mục
Tin mới nhất